Uncategorized

THIỀN

THIỀN
Định thiền nhưng chẳng quên thơ
Viết lên câu chữ ngu ngơ rất hiền
Tu hành ta ngỡ cõi tiên
An nhiên tự tại nơi miền vô ưu
Quên đi hết những oan cừu
Thắp lên ngọn nến cho người ăn năn
Đường xa rồi cũng hoá gần
Sau mưa trời sáng trong ngần suối xa
Dạo quanh trong cõi ta bà
Buồn vui, được mất chỉ là ảo thôi
Hốt nhiên lòng bỗng bồi hồi
Mùa xuân sắp đến đông rồi cũng qua

No Comments

comment No comments yet

You can be first to leave a comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *